- Tưởng nhớ bố kính yêu -
Cuộc đời của mỗi người đều trải qua rất
nhiều những cơn mưa. Cơn mưa thời con gái của tôi là những hoài niệm về một
buổi sáng trên thành phố cao nguyên mộng mơ, mưa bay bay trong tiết trời se se
lạnh, anh cầm ô che cho tôi khi hai đứa cùng đi dạo trên thảm cỏ xanh mướt. Là
buổi chiều muộn, cơn mưa bất ngờ kéo đến khiến chúng tôi chỉ kịp chạy vào trú
dưới ban công hẹp trên con phố vắng, anh đứng ra ngoài che cho tôi khỏi ướt. Là
một đêm mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng, anh đội mưa đến đón tôi ở lớp ngoại
ngữ. Chúng tôi đã cùng dắt tay nhau đi qua biết bao cơn mưa của hơn 1/4 thế kỷ
với sự bồi hồi, xúc động và không ít giận hờn. Bây giờ chúng tôi vẫn tiếp tục
đón những cơn mưa bằng sự bình thản của người từng trải nhưng không hề mất đi
cảm xúc ngọt ngào của một thời đã qua…
Song, những cơn mưa buồn của cuộc đời tôi cũng không ít. Khi viết những dòng này, tôi nhớ lại trận mưa khủng khiếp cách đây 41. Cơn mưa bất ngờ kéo đến vào một buổi chiều muộn. Mưa trắng xóa cánh đồng. Mưa ngập cả con đường khúc khuỷu, lầy lội từ trường về nhà. Những nữ sinh lớp 9 chúng tôi quần áo ướt sũng, ngón chân tê dại, đau điếng vì bị mảnh sành, mảnh chai cứa vào. Chúng tôi dắt tay nhau dò dẫm nhau lội trên "Con đường đau khổ". Đứa nào cũng chỉ muốn mau chóng về đến nhà để trút bộ quần áo nặng trĩu vì nước và quây quần bên mâm cơm nóng hổi với cha mẹ, anh chị em. Nhưng hôm đó khác quá, sự khác thường xâm chiếm tôi ngay từ ngõ. Tôi không nhìn thấy khói bếp bay lên. Có một cái gì lặng lẽ bất thường. Cả nhà đi vắng sao? Không, trong nhà vẫn hắt ra ánh sáng lạnh lẽo của bóng đèn neon. Tôi ào vào và chợt rùng mình khi thấy mẹ tôi ngồi bất động với ánh mắt vô định. Các anh chị em tôi cũng vậy, một vẻ bất động như mẹ tôi, chỉ khác là mắt mọi người sưng húp, đỏ mọng. Tôi lao đến bên mẹ, dồn dập hỏi: "Mẹ! Mẹ làm sao thế? Có chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì thế?" Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng và hình như mẹ còn không nhìn tôi nữa. Tôi tiếp tục lao đến bên chị gái: "Chị, nhà mình có chuyện gì?" Cũng như mẹ, chị tôi im lặng. Tôi gào lên : "Có ai có thể nói cho con biết được không? Tại sao cả nhà lại im lặng? Dù con có gây ra lỗi lầm gì thì cũng đừng coi như con không tồn tại thế này chứ?" Lúc đó, em gái út tôi mới nghẹn ngào:
- Chị, chị, chị không có lỗi gì cả mà...mà...mà...
- Mà mà cái gì, nói nhanh lên! - Tôi nóng nảy quát to
- Bố...bố sẽ không về nữa...- Em gái tôi òa nức nở.
Đất dưới chân tôi sụt xuống, đầu óc chao đảo, quay cuồng. Tôi chợt nhớ ra mấy hôm nay mọi người vẫn thì thầm với nhau về trận chiến đang diễn ra ở thành cổ Quảng Trị - cuộc chiến được coi là ác liệt khủng khiếp trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, và bố tôi đang ở đó…
Không, không thể nào lại xảy ra điều ấy được. Dù tôi đã nghe mẹ và các anh chị em nói cả ngàn lần tôi vẫn không tin bố đã ra đi. Nhất định bố sẽ trở về. Bố vốn là người dũng cảm và không dễ khuất phục. Đôi mắt bố sáng thế sao có thể tắt? Cả thời gian ấy tôi như kẻ nửa điên, nửa dại, lúc khóc, lúc cười và luôn mơ thấy bố trở về. Cuối cùng điều mong đợi của tôi cũng đã thành sự thật. Bố tôi đã trở về. Da bố còn xanh hơn cả bộ quân phục bố đang khoác trên người, nhưng mắt bố vẫn cực sáng và vô cùng ấm áp.
Tôi là người lạc quan. Tôi luôn tin rằng: nếu mình có niềm tin vào một điều gì đó thì dứt khoát điều ấy sẽ trở thành sự thật. Nhưng tôi đã không gặp được may mắn ở trận mưa năm 1998. Trận mưa kéo đến không bất ngờ và mặc dù tôi hết sức tin tưởng nhưng niềm tin đã không giúp tôi có được điều tôi mong muốn. Tôi đã mất bố vĩnh viễn. Trong mưa tuôn như xối nước, tôi điên cuồng cào cấu những người xung quanh, cào đến bật móng tay những tảng đất đang phủ lấp lên người bố tôi. Nhưng bố tôi vĩnh viễn không bao giờ trở về được nữa.
Sau ngày bố mất, tóc tôi bạc trắng. Tổn thất tinh thần khiến tôi suy sụp tưởng như không bao giờ có thể đứng dậy được. Bố tôi, người không có một chút địa vị, chức quyền gì trong xã hội, cũng không có tài sản quý giá, nhưng với phong cách tiên phong đạo cốt, người đã trở thành thần tượng của tất cả anh chị em chúng tôi và trong mỗi bước đi trên đường đời, mỗi lời dạy của người luôn trở thành động lực, thành niềm tin giúp tôi vượt qua bao thử thách. Bố tôi dạy các con một chữ "TRUNG". Người bảo rằng: "Trung sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng lòng luôn thanh thản". Đơn giản vậy thôi, không kiểu cách cầu kỳ, không hoa mỹ giả dối. Nhưng mỗi lời người nói luôn khắc sâu trong lòng tôi...
Song, những cơn mưa buồn của cuộc đời tôi cũng không ít. Khi viết những dòng này, tôi nhớ lại trận mưa khủng khiếp cách đây 41. Cơn mưa bất ngờ kéo đến vào một buổi chiều muộn. Mưa trắng xóa cánh đồng. Mưa ngập cả con đường khúc khuỷu, lầy lội từ trường về nhà. Những nữ sinh lớp 9 chúng tôi quần áo ướt sũng, ngón chân tê dại, đau điếng vì bị mảnh sành, mảnh chai cứa vào. Chúng tôi dắt tay nhau dò dẫm nhau lội trên "Con đường đau khổ". Đứa nào cũng chỉ muốn mau chóng về đến nhà để trút bộ quần áo nặng trĩu vì nước và quây quần bên mâm cơm nóng hổi với cha mẹ, anh chị em. Nhưng hôm đó khác quá, sự khác thường xâm chiếm tôi ngay từ ngõ. Tôi không nhìn thấy khói bếp bay lên. Có một cái gì lặng lẽ bất thường. Cả nhà đi vắng sao? Không, trong nhà vẫn hắt ra ánh sáng lạnh lẽo của bóng đèn neon. Tôi ào vào và chợt rùng mình khi thấy mẹ tôi ngồi bất động với ánh mắt vô định. Các anh chị em tôi cũng vậy, một vẻ bất động như mẹ tôi, chỉ khác là mắt mọi người sưng húp, đỏ mọng. Tôi lao đến bên mẹ, dồn dập hỏi: "Mẹ! Mẹ làm sao thế? Có chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì thế?" Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng và hình như mẹ còn không nhìn tôi nữa. Tôi tiếp tục lao đến bên chị gái: "Chị, nhà mình có chuyện gì?" Cũng như mẹ, chị tôi im lặng. Tôi gào lên : "Có ai có thể nói cho con biết được không? Tại sao cả nhà lại im lặng? Dù con có gây ra lỗi lầm gì thì cũng đừng coi như con không tồn tại thế này chứ?" Lúc đó, em gái út tôi mới nghẹn ngào:
- Chị, chị, chị không có lỗi gì cả mà...mà...mà...
- Mà mà cái gì, nói nhanh lên! - Tôi nóng nảy quát to
- Bố...bố sẽ không về nữa...- Em gái tôi òa nức nở.
Đất dưới chân tôi sụt xuống, đầu óc chao đảo, quay cuồng. Tôi chợt nhớ ra mấy hôm nay mọi người vẫn thì thầm với nhau về trận chiến đang diễn ra ở thành cổ Quảng Trị - cuộc chiến được coi là ác liệt khủng khiếp trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, và bố tôi đang ở đó…
Không, không thể nào lại xảy ra điều ấy được. Dù tôi đã nghe mẹ và các anh chị em nói cả ngàn lần tôi vẫn không tin bố đã ra đi. Nhất định bố sẽ trở về. Bố vốn là người dũng cảm và không dễ khuất phục. Đôi mắt bố sáng thế sao có thể tắt? Cả thời gian ấy tôi như kẻ nửa điên, nửa dại, lúc khóc, lúc cười và luôn mơ thấy bố trở về. Cuối cùng điều mong đợi của tôi cũng đã thành sự thật. Bố tôi đã trở về. Da bố còn xanh hơn cả bộ quân phục bố đang khoác trên người, nhưng mắt bố vẫn cực sáng và vô cùng ấm áp.
Tôi là người lạc quan. Tôi luôn tin rằng: nếu mình có niềm tin vào một điều gì đó thì dứt khoát điều ấy sẽ trở thành sự thật. Nhưng tôi đã không gặp được may mắn ở trận mưa năm 1998. Trận mưa kéo đến không bất ngờ và mặc dù tôi hết sức tin tưởng nhưng niềm tin đã không giúp tôi có được điều tôi mong muốn. Tôi đã mất bố vĩnh viễn. Trong mưa tuôn như xối nước, tôi điên cuồng cào cấu những người xung quanh, cào đến bật móng tay những tảng đất đang phủ lấp lên người bố tôi. Nhưng bố tôi vĩnh viễn không bao giờ trở về được nữa.
Sau ngày bố mất, tóc tôi bạc trắng. Tổn thất tinh thần khiến tôi suy sụp tưởng như không bao giờ có thể đứng dậy được. Bố tôi, người không có một chút địa vị, chức quyền gì trong xã hội, cũng không có tài sản quý giá, nhưng với phong cách tiên phong đạo cốt, người đã trở thành thần tượng của tất cả anh chị em chúng tôi và trong mỗi bước đi trên đường đời, mỗi lời dạy của người luôn trở thành động lực, thành niềm tin giúp tôi vượt qua bao thử thách. Bố tôi dạy các con một chữ "TRUNG". Người bảo rằng: "Trung sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng lòng luôn thanh thản". Đơn giản vậy thôi, không kiểu cách cầu kỳ, không hoa mỹ giả dối. Nhưng mỗi lời người nói luôn khắc sâu trong lòng tôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét