Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

LUNG TUNG XOÈNG 1: ÔNG PHẠM Ư & ÔNG NỒI CƠM ĐIỆN

Buồn!
Muốn khóc!
Đã khóc thật nhiều, khóc tới mức tưởng hết nước mắt, tưởng không thể khóc được nữa, hóa ra không phải…
Buồn!
Muốn viết!
Nghĩ nhiều!
Rất mạch lạc!
Nhưng cứ ngồi vào bàn phím là đầu óc lại lung tung xoèng, loạn xị ngậu...
Bỏ bàn phím, suy nghĩ mông lung, tự dưng nhớ đến chú Phạm Ư (Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy P). Chả phải tôi thân thiết hay có kỷ niệm sâu sắc gì với chú ấy mà nhớ. Nhưng vẫn nhớ, nhớ cái hành vi cực kỳ hay ho mà chú tỉnh queo làm khi chủ trì các hội nghị.
Khuôn mặt phương phi, dáng dấp oai vệ, chú luôn mang lại cho người khác cảm giác dù đứng hay ngồi ở đâu cũng đố ai lay chuyển được. Khi chủ trì hội nghị, gặp vấn đề khó thống nhất, chú sẽ hỏi hết lượt những người tham dự. Anh Hai lớn tuổi nhất nên bao giờ cũng được chú trận trọng hỏi trước: “Ý anh Hai thế nào?” Anh Hai thẳng thắn nêu quan điểm của mình. Anh Hai hết ý, chú quay sang cô Sáu: “Chẳng hay chị Sáu có ý nào khác không?” Đương nhiên cô Sáu nãy giờ chỉ chờ đến lượt nên đứng phắt dậy phản bác ngay ý kiến của anh Hai. Cô Sáu nói dài quá, gay gắt quá khiến anh Hai nhăn mặt khó chịu. Để giữ hòa khí, chú Ư liền nhịp nhịp ngón tay đều đều trên mặt bàn. Biết ý cô Sáu đành ngừng lời nhưng an tọa rồi mà cơn giận vẫn chưa an khiến mặt cô đỏ phừng phừng. Mặc, chú Ư vẫn không hề biểu lộ cảm xúc, tiếp tục nhìn cậu Ba khích lệ: “Nào, giờ thì lớp trẻ lên tiếng đi!”. Gọi là trẻ song thực chất cũng chỉ thua người chủ trì, anh Hai, cô Sáu… có vài tuổi nên cậu Ba chẳng ngại ngùng gì mà không phang thẳng cánh cả anh Hai lẫn cô Sáu...
Khi điều khiển hội nghị, nếu xảy ra tranh luận căng thẳng, chú Ư sẽ nhịp nhịp tay đều đặn xuống mặt bàn. Chỉ một động tác ấy thôi cũng đủ để ai nấy kiềm chế và từ tốn hơn. Nếu hội nghị diễn ra một cách êm ả, chú thản nhiên dùng tay trái xuyên từ cổ áo xuống xoa xoa nách phải một lúc, sau đó lại dùng tay phải xuyên từ cổ áo xuống xoa xoa nách trái lúc nữa. Xong xuôi, chú úp hai bàn tay to đùng phủ kín khuôn mặt rồi hít một hơi rõ dài, vẻ rất khoan khoái. Hehe, không biết vợ chú có nghiện mùi của chú không nhưng tôi chắc chắn chú nghiện mùi của chính chú lắm. Bởi vì chú thực hiện hành vi đó không ngừng, không nghỉ. Lần đầu tiên phát hiện hành vi hay ho ấy, tôi ngỡ chú có hương thơm kỳ lạ và quyến rũ giống Hương phi của Hoàng đế Càn Long. Chỉ đến lúc tình cờ đứng gần mới biết hóa ra…chú lại là ruột thịt của…cú.
Có điều rất lạ là hình như ngoài tôi, chẳng ai chú ý hay thắc mắc gì cái sự xoa xoa, úp úp, hít hít kia. Hội nghị nào cũng thấy chú đĩnh đạc ngồi vào ghế chủ trì, mở sổ để ngay ngắn trước mặt nhưng không bao giờ ghi chép, chỉ luôn miệng hỏi ý kiến người này người kia. Hình như chú hỏi để mà hỏi chứ chẳng hề nghe họ nói, có lẽ chú bận tập trung vào việc... xoa - úp - hít. Khi không còn người nào để hỏi chú mới chấm dứt màn xoa - úp - hít, gấp sổ lại và…nói lời cuối cùng: “Hội nghị của chúng ta đến đây kết thúc. Cám ơn anh Hai, cô Sáu, cậu Ba...đã có những ý kiến quý báu để Hội nghị của chúng ta thành công tốt đẹp”. Cử tọa vỗ tay rào rào...Xong!
Chú Ư còn ối chuyện hay ho nhưng cái đầu mông lung của tôi đã chuyển hướng đến Tổng biên tập Đê Nguyễn.
Đê Nguyễn có cái sủ cực khủng, ngang ngửa nồi cơm điện loại dùng cho bếp ăn tập thể. Tương ứng với cái sủ ấy là hình dáng trùng trục, làn da xám xịt bì bì. Các nét trên mặt NỒI CƠM ĐIỆN rất đặc biệt, không thể lẫn vào đâu cho dù giữa cả triệu triệu người. Này nhé, cái miệng nhỏ xíu, chúm chím như lỗ đồng 2 xu ngày xưa và đôi mắt...Tả thế nào nhỉ? Đúng rồi, đôi mắt như được tạo hóa dùng dao lam rạch nhẹ hai nhát mà thành. Còn cái gì trên mặt NỒI CƠM ĐIỆN nữa? Chả còn gì sất. Mỗi lần NỒI CƠM ĐIỆN cười, tôi ngỡ gặp ác mộng. Toàn bộ các múi thịt dầy dầy trên mặt NỒI CƠM ĐIỆN dồn hết vào vùng trung tâm nên mắt, miệng không tài nào cạnh tranh nổi. Và ta chẳng thể nào nói khác hơn đó là cái sủ kỳ quái chứa một tảng thịt kỳ dị tạm gọi là mặt. Bảo đảm bà mẹ nào có con lười ăn, chỉ cần xin chân dung NỒI CƠM ĐIỆN về treo là ok, khỏi phải la hét, gõ mâm, gõ thìa. Song, điều tôi nhớ lúc này không phải dung mạo “khả ái”của NỒI CƠM ĐIỆN mà là…
Một lần báo tôi mời Nhà thơ Trần Đăng Khoa đến nói chuyện. NỒI CƠM ĐIỆN vừa đọc xong bài chào mừng nhà thơ…xinh hơn ông mấy chân kính liền ngồi xuống ghế nghẹo đầu ngủ ngay. NỒI CƠM ĐIỆN hồn nhiên ngáy khò khò, hồn nhiên để dớt dãi từ từ chảy thành dòng qua cái miệng bé xíu. Trần Đăng Khoa thông minh, Trần Đăng Khoa duyên dáng, Trần Đăng Khoa hóm hỉnh, Trần Đăng Khoa hài hước…cũng chả là cái đinh gì và hoàn toàn thất bại trọng việc thu hút cử tọa. Ngày ấy điện thoại chưa có chức năng chụp ảnh nên chỉ vài đứa có máy chụp được tư thế ngủ độc nhất vô nhị của NỒI CƠM ĐIỆN, còn phần lớn đành comment miệng…
Ơ, mà tại sao tôi lại đi nhớ những chuyện linh tinh thế nhỉ? Vớ vẩn quá, vớ vẩn quá...
Nhưng…làm gì bây giờ?
Đầu óc tôi lại lung tung xoèng, loạn xị ngậu…
(Còn nữa)

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

NẾU QUAY LẠI SẼ HÓA ĐÁ!



-Tặng Tiến sĩ P.N.T-
Hãy kể em nghe anh đã sống như thế nào trong thời gian qua? Hãy nói em biết vì sao hai cuộc hôn nhân của anh tan vỡ?…
Không, anh không muốn nhớ nữa. Nếu quay lại sẽ hóa đá…
Anh đang nhắc đến mô-típ truyện thần thoại của phương Tây: cứ đi về phía trước sẽ gặp điều kỳ diệu nhưng không được quay đầu lại. Nếu quay lại sẽ hóa đá…
* * * * *
Sau khi chia tách tỉnh, tôi về báo vàđược giao nhiệm vụ tiếp nhận, biên tập bài của cộng tác viên. Anh là cộng tác viên duy nhất không qua cửa kiểm soát của tôi. Những bài anh viết được chuyển thẳngđến bàn Tổng Biên tập. Không phải là người làm báo chuyên nghiệp nhưng anh viết rất sắc. Bút ký, phóng sự của anh cực kỳ ấn tượng, được dân làm báo đánh giá cao, bạn đọc chú ý và gây hiệu ứng xã hội mạnh mẽ. Những báo lớn ở Sài Gòn đều gửi thư đặt anh viết phóng sự. Tuy nhiên, anh vẫn dành các phóng sự nóng cho báo tỉnh, dù nó chỉ có 4 trang, phát hành 2 số / tuần. Từ ngày gặp tôi, anh không trực tiếp chuyển bài cho Tổng Biên tập nữa. Tôi rất hãnh diện và không cần biết nguyên cớ nào dẫn đến hành động đó(?)
Ngày ấy anh rất nghiêm túc, nghiêm túc ngay cả trong cách xưng hô. Gửi bài cho Tổng Biên tập hay cho tôi bao giờ anh cũng lịch sự kèm một bức thư ngắn: “Kính gửi đồng chí…” Nhưng khi trực tiếp nói chuyện, tôi thấy anh cực kỳ ngạo mạn. Cũng đúng thôi, mặc dù là cán bộ một huyện miền núi nghèo khó, điều kiện tiếp xúc hạn chế, thông tin ít nhưng anh chẳng hề kém cỏi. Ngược lại, anh thông minh, tài hoa và khả năng phân tích vấn đề rất sắc sảo. Đã vậy, anh còn thu hút người khác bởi một ngoại hình khá bắt mắt: cao 1m75, nước da bánh mật khỏe khoắn, khuôn mặt góc cạnh, hàm râu quai nón rất nam tính, khóe miệng hơi trễ vềbên trái mang vẻ kiêu bạc và ánh nhìn lãng tử đầy quyến rũ...
Ngày ấy tôi cũng kiêu nhưng anh đã dễ dàng làm thân bởi với tôi, chẳng những anh chưa bao giờ tỏ ra ngạo mạn mà còn có sự trân trọng gần như tuyệt đối. Tôi vô tư không để ý điều đó, chỉ ngạc nhiên vì gần như những gì có liên quan đến tôi trong khoảng thời gian từ năm 1983 đến năm 1989 anh đều biết cả. Lạ quá, tôi thắc mắc, anh cười: “Cứ ngỡ em sẽ nhận ra. Vậy mà…” Anh bảo đã cùng tham gia trại viết với tôi năm 1983 do Hội Văn học nghệ thuật tỉnh tổ chức. Tôi lắc đầu khẳng định chưa bao giờ nhìn thấy anh trước ngày anh trở thành cộng tác viên của tôi. Anh thở dài, mặt buồn thiu…
Ngày ấy anh chủ động gọi tôi bằng em. Ngỡanh lớn tuổi hơn, tôi mặc nhiên chấp nhận. Sau này thân thiết mới biết anh thua 7 tuổi, tôi yêu cầu đổi ngôi anh không chịu nên đành gọi anh bằng tên, xưng tên. Riêng anh vẫn tự tin duy trì cách xưng hô cũ…
Ngày ấy dù thân nhưng bản tính không tò mò nên chưa bao giờ tôi hỏi anh chuyện gia đình hay những chuyện riêng tư. Năm 1990, anh được rút về tỉnh. Các vị lãnh đạo rất hay nhắc đến anh và bao giờ họcũng kết thúc bằng câu: “Thằng ấy lắm tài, nhiều tật”. Tài của anh đã được chứng minh. Còn tật? Hai từ: LĂNG NHĂNG. Tôi không biết cũng không có ý định tìm hiểu xem anh có lăng nhăng thật không. Chỉ biết thỉnh thoảng lại gặp anh sóng đôi với những cô gái rất trẻ, rất xinh. Biểu hiện cùng dáng vẻ và điệu bộ của những cô gái ấy đều toát lên sự tự hào khi cùng anh cặp kè dạo phố. Trong mắt thiên hạ sẽkhông có gì nghiêm trọng nếu như anh chưa vợ. Nhưng anh đã một vợ, hai con nên thiên hạ xầm xì bàn tán. Họ coi anh là đồ hư hỏng. Có điều, trong thế giới của hơn nửa thiên hạ ấy rất nhiều người mê anh, ngưỡng mộ anh và mong muốn được anh chú ý...
Tôi không phải thiên hạ. Là bạn thân, tôi hiểu anh nên chẳng để ý đến những gì người đời bàn tán. Khi gặp nhau, chúng tôi chỉ nói những câu chuyện vui, trao đổi những cuốn sách hay, và phần lớn thời gian còn lại anh hướng dẫn tôi làm báo. Ngoài giờ làm việc, anh không la cà rượu chè, quán xá mà vùi đầu vào sách. Mê viết, thích dạy học, anh thỉnh giảng khắp nơi. Anh giúp Nhà Văn hóa thiếu nhi tỉnh thành lập “Câu lạc bộ phóng viên nhỏ tuổi”, rồi tuần hai buổi đến dạy miễn phí cho bọn nhóc cách viết tin, bút ký, phóng sự... Thỉnh thoảng anh rủ tôi tới đó chơi và biên tập bài cho lũ nhỏ. Khi bận công việc, anh nhờ tôi dạy thay. Anh bảo nói là dạy song thực ra mình đi học đấy em ạ. Mình có kinh nghiệm nhưng sự hồn nhiên, trong sáng đang mòn dần. Tiếp xúc với bọn trẻ mình sẽ được bổ sung cái phần đã mất mátấy. Anh nói đúng. Nhờ cách học đặc biệt này mà trình làm báo của tôi khá hẳn. Tôi rất biết ơn anh, tôi cũng nhận ra đã từ lâu ANH YÊU TÔI.
Tôi vốn không có khái niệm yêu đương với người ngang tuổi, càng không thể chấp nhận tình yêu của người nhỏ tuổi hơn. Là một cô gái có cá tính mạnh, tôi thích đàn ông phải lớn hơn mình về mọi mặt. Nếu gọi ai đó ít tuổi hơn bằng anh, tôi có cảm giác miệng mình cứ méo đi. Tôi cũng không thể ôm một người khi biết chắc chắn họ chỉ đáng tuổi em mình…Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là tôi đã có CHÀNG. Chúng tôi hạnh phúc. Tôi yêu CHÀNG, CHÀNG yêu tôi và tôi không trao tình yêu cho bất cứ ai khác ngoài CHÀNG. Mặc, anh vẫn nhắc đi nhắc lại rằng: “Yêu em là quyền của anh. Em có yêu anh hay không là quyền của em”. Cũng đúng! Chẳng ai có thể ngăn cản nổi tình yêu của người khác nhưng có quyền từ chối. Tôi chỉ từ chối tình yêu, không từ bỏ tình bạn, vẫn thân thiết với anh. Anh cũng vậy, luôn tôn trọng tôi và chưa bao giờ có cử chỉ,lời nói nào vượt quá giới hạn bạn bè…
Suốt bao năm, chúng tôi cứ thân thiết nhưthế cho đến ngày tôi trở về xứ sở…
Từ khi về Hà Nội, tôi chưa một lần gặp lại anh. Còn anh thỉnh thoảng vẫn gọi điện, vẫn gửi email nói rằng nhớ tôi lắm lắm... Rất nhiều lần tôi bảo anh hãy quên tôi đi; rằng tôi chỉ là ảo ảnh giữa sa mạc mênh mông; rằng anh nên đi tìm cho mình một ốc đảo đích thực. Anh lắc đầu:“Nếu không có cái ảo ảnh là em, anh sẽ không thể tiếp tục cuộc hành trình…”Thôi thì tùy anh!
Đầu năm nay tôi về thăm lại mảnh đất đã bao bọc tôi 17 năm trời. Đang cà phê với bạn bè, chợt thấy anh khoác ba lô đi vào. Ngỡ ngàng, chúng tôi nhìn nhau mà không thốt nên lời. Anh đấy ư? Mười hai năm không phải quá dài vậy mà anh thay đổi một cách khủng khiếp. Vóc dáng dong dỏng, săn chắc biến mất, thay vào đó là vòng hai quá cỡ khiến ngực lép hơn, đôi chân nhỏ đi và dường như phải cố gắng lắm mới chống đỡ được sức nặng toàn bộ cơthể. Hàm râu quai nón vẫn còn đó nhưng khuôn mặt góc cạnh, ấn tượng với khóe miệng hơi trễ về bên trái một cách kiêu bạc cùng sống mũi cao đã bị phá tướng bởi đôi má phì phị. Trên khuôn mặt sạm màu nắng gió chi chít những nốt ruồi. Không còn thấy sự quyến rũ của đôi mắt biết nói, cặp kính lão càng làm tăng sự mệt mỏi của chúng…Rất lâu, rất lâu chúng tôi cứ nhìn nhau trân trối mà chẳng nói gì. Cuối cùng anh lên tiếng trước:
- Em đấy ư? Mười hai năm mà em dườngnhư không thay đổi, xem ra còn có vẻ khỏe mạnh, tươi tắn hơn trước.
- Dạ, cám ơn anh! Còn anh thì thay đổi nhiều quá. Các nét vẫn nguyên si nhưng tiết diện khuôn mặt lớn hơn trước nhiều nên hình như chúng không còn phù hợp nữa thì phải – Tôi nhận xét một cách thành thật.
- Ha ha ha…Em hóm hỉnh quá. Em vẫn thích châm chọc người khác vậy sao?
- Không! Là em nói thật – Tôi ấn ngón tay vào bụng anh – Có lẽ anh nên bán bớt chỗ thịt ba chỉ này đi.
- Ai mua? Em mua không?
- Không! Em chúa ghét cái loại nửa nạc nửa mỡ.
- Vậy thì anh ế rồi – Anh cười – Chẳng có cách nào, anh đành giữ nó lại phòng khi cần dùng đến…
- Hì hì hì…
- Em vào bao giờ? Đi công tác à?
- Không, em nghỉ rồi, vào đây chơi với mọi người và tìm tư liệu viết bài thôi. Nghe nói anh đã an cư ở Sài Gòn?
- Ừ, anh dạy học trong đó. Hôm nay về để chuẩn bị làm đám cưới cho cu Châu. Thời gian trôi đi nhanh thật…
Tôi tròn xoe mắt. Cu Châu đến tuổi lấy vợ rồi ư? Anh đã trở thành bố chồng sao? Anh thua tôi những 7 tuổi cơ mà? À, tôi nhớ rồi, anh có con rất sớm và cuộc đời anh có lẽ sẽ khác nếu cu Châu không rađời…
Là bạn thân, tôi biết anh không hạnh phúc và gặp khá nhiều rắc rối nhưng chưa bao giờ anh chia sẻ những chuyện đó. Tôn trọng sự riêng tư của anh, tôi cũng không hỏi. Lần này tôi không từ bỏ,quyết lục vấn đến cùng. Anh mỉm cười mệt mỏi: “Thôi thì hóa đá một lần với em vậy…”
* * * * *
Mười bảy tuổi tốt nghiệp lớp 12, anh không vào Đại học mà xin làm nhân viên Ban Tuyên giáo của một huyện miền núi. Đầu những năm 80, ngay thành phố biển nổi tiếng miền Nam Trung bộ vẫn còn khá vắng vẻ và ít các tụ điểm văn hóa, giải trí thì cái thị trấn sơn cước nơi anh công tác càng hoang sơ, buồn tẻ hơn. Cán bộ công nhân viên đi làm cầm chừng, đi làm cho có và sẵn sàng gầy sòng nhậu vào bất cứ khi nào họ thích.
Là một thanh niên đầy nhiệt huyết, có lý tưởng sống, anh không thích vùi mình vào sòng nhậu nên nghĩ ra nhiều hình thức sinh hoạt văn hóa cho đoàn viên thanh niên trong cơ quan. Đầu óc sáng tạo, tài tổ chức cùng nhiều khả năng khác giúp anh nhanh chóng chiếm được niềm tin, sự ủng hộ của các vị lãnh đạo huyện. Sau một năm đi làm, anh đã khẳng định năng lực của mình và nhanh chóngđược xét kết nạp Đảng khi vừa tròn 18 tuổi.
Việc kết nạp Đảng thời kỳ đó rất khó khăn. Nhiều người (trong đó có tôi) đã phải chịu uất ức, tổn thương và tốn không biết bao nhiêu nước mắt trong quá trình xét kết nạp. Đạo đức tư cách tốt, chuyên môn giỏi, lý lịch gia đình trong sạch vẫn bị gây khó dễ, vẫn bị không ít kẻ tìm cách gièm pha, xúc phạm để ngăn cản. Nếu bới lông tìm không ra vết, chảthiếu “đồng chí” sẵn sàng gài bẫy, dựng chuyện. Họ còn đưa ra cuộc họp Chi bộ để mổ xẻ, phân tích những việc rất buồn cười. Chẳng hạn: đồng chí ấy không có bản lĩnh (cụ thể là gì không cần chứng minh, cảm thấy vậy thì phát biểu vậy); tính cách tiểu tư sản (biểu hiện thế nào không cần chứng minh, cảm thấy vậy thì phát biểu vậy); đi đứng yểu điệu, hay nhõng nhẽo với người yêu (có vi phạm pháp luật và Điều lệ ĐCSVN không? Không vi phạm nhưng khó coi, đảng viên không thể như thế)…Đang yên đang lành bị người ta lôi chuyện riêng tư và những cá tính chẳng ảnh hưởng gì đến uy tín của Đảng ra mổ xẻ, tôi điên tiết tới mức thẳng thừng từ chối khi đã có quyết định chuẩn y kết nạp. Tôi bảo Bí thư Chi bộ tôi không “đồng chí” với họ. Chuyện đó gây chấnđộng và tôi phải trả giá rất đắt nhưng không hề hối hận. Sau này gặp lại những người thích bới móc và ăn nói hàm hồ kia, họ vỗ vai tôi cười xòa: “Mày thật canđảm nhưng cái hồi ấy nó thế”.
Vâng, hồi ấy được kết nạp Đảng là một vinh dự lớn lao, là sự kiện trọng đại của đời người. Chẳng thế mà có đảng viênđã viết vào lý lịch của mình rằng: “Tôi chỉ thấy sung sướng, hạnh phúc khi đứng dưới lá cờ của Đảng”. Lúc rà soát, sắp xếp lại hồ sơ đảng viên trong Đảng bộ, mộtđảng viên trẻ đã chỉ cho tôi xem câu đó rồi khúc khích: “Em nói thật Bí thư đừng mắng nhé. Em nghĩ đồng chí Phước chỉ cần nghĩ đến Đảng là lên đỉnh liền. Quảlà một đảng viên quý hiếm. Hi hi…” Tôi bật cười nhưng vẫn phải làm mặt nghiêm dí đầu cậu ta mắng: “Tập trung vào công việc đi, đừng ngồi đó xem linh tinh rồi nói năng bậy bạ”. Ngày ấy như thế còn ngày nay thoáng lắm. Việc kết nạp Đảng ở nhiều nơi dễ tới mức gần như đánh trống ghi tên, thậm chí phải dỗ dành quần chúng mãi mà họ vẫn ngúng nguẩy “Em chã!” Tuy nhiên, vẫn phải thừa nhận một điều rằng đạiđa số những người được kết nạp Đảng đều tốt. Và anh đương nhiên xứng đáng bởi anh “giỏi chuyên môn, có lối sống lành mạnh, hòa đồng với mọi người, được quần chúng tín nhiệm, tin yêu…” (trích biên bản họp Chi bộ).
Được ghi nhận, anh càng hăng say, hết mình với công việc. Thời gian rảnh anh mày mò học cách viết báo, mua sách tự ôn thi Đại học. Năng khiếu bẩm sinh cộng với sự chịu học, anh đã trở thành một cây bút sắc sảo được nhiều người biết đến và thi đỗ vào trường Đại học Tổng hợp Đà Lạt. Thành công của anh khiến mọi người vốn tin tưởng, yêu quý lại càng mến mộhơn. Đặc biệt, các cô gái xinh xắn ở thị trấn sơn cước heo hút ấy đều tìm mọi cách để tiếp cận và gây sự chú ý của anh. Chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình vì muốn phấn đấu cho sựnghiệp, anh phớt lờ họ. Sự lạnh lùng của anh khiến họ tổn thương nên bàn nhau giăng bẫy…
Buổi liên hoan cuối năm, anh bị chuốc rượu cho đến lúc choáng váng họ mới đưa về khu tập thể và để một cô gái không lấy gì làm xinh đẹp ở lại chăm sóc. Đang lơ mơ anh bỗng giật mình tỉnh hẳn bởi đám người cầm súng, gậy xông vào phòng lia đèn pin loang loáng. Chưa kịp hỏi thì một người đã dí bút vào tay anh yêu cầu ký biên bản phạm pháp quả tang. Anh ngơngác không hiểu. Mình ngủ ở phòng mình sao lại phạm pháp? Họ bảo anh phạm tội hủ hóa, cưỡng bức cô gái kia. Anh phản ứng quyết liệt và dứt khoát không ký. Họcó sức mạnh tập thể, có chính quyền và nhiều thứ khác hỗ trợ nhưng không thắngđược lập luận sắc bén của anh. Cuối cùng họ đành rút lui trong sự hằn học.
Tưởng chuyện đến đó sẽ xong, anh tự nhắc mình cẩn thận hơn, tuyệt đối tránh xa bia rượu nhưng họ quyết không buông tha. Gần bốn tháng sau, cô gái kia đến tìm anh vật vã, khóc lóc nói rằng đã có thai, rằng sẽ tự tử nếu anh không cưới. Anh bình tĩnh an ủi cô gái và giải thích: tuy hôm đó choáng váng vì không quen uống rượu nhưng anh vẫn kiểm soát được bản thân, chắc chắn không có chuyện gì xảy ra. Mặc, cô gái một mực đòi sống chết ngay trước mặt anh để bảo vệ danh tiết. Yên tâm mình không làm gì bậy, anh khuyên cô gái hãy phá thai hoặc cứ sinh con nếu muốn và anh sẽ nhận trách nhiệm nuôi dạy nhưng cưới làm vợ thì không. Hôn nhân không tình yêu sẽ khiến cả hai bất hạnh. Cô ta xin anh cho một tuần để suy nghĩ. Sau một tuần, cô ấy đề nghịanh đưa đi bệnh viện. Khoảng 20 phút, bác sĩ mời anh vào phòng và cho biết cái thai đã lớn không thể bỏ được. Anh là người tình cảm, dễ động lòng trắc ẩn nên không nỡ bỏ một cô gái đã có thai với mình. Đám cưới được tổ chức ngay nhưng hơn một năm sau khi cưới, cu Châu mới ra đời.
Uất ức vì bị lừa, anh gọi cô gái (đã là vợ anh) lại gằn giọng: “Cô sẽ là vợ tôi cả đời với hai điều kiện: thứ nhất tuyệtđối im lặng, không nói bất cứ điều gì dù mọi người có hỏi và bàn tán; thứ hai phải thực hiện biện pháp tránh thai, không sinh thêm bất cứ đứa con nào nữa vì tôi không yêu cô. Tôi không muốn sinh con khi không có tình yêu”. Nhưng vợ anh lại tư duy theo lối đàn bà: sinh thêm con mới có thể trói chặt được chồng. Năm 1989, bé Mi chào đời. Chán chường, anh ôm cu Châu lang thang khắp nơi. Bé Miđược hơn một tuổi, anh chuyển công tác về thành phố và dẫn hai con đi cùng.
Cô vợ bỏ việc bám theo, anh cương quyết cự tuyệt. Dồn đến đồng bạc cuối cùng, anh xây một ngôi nhà nhỏ và mở sạp bán hàng giúp cô ta ổn định cuộc sống rồi gửi đơn ly hôn. Vì đơn phương chấm dứt hôn nhân nên nhùng nhằng mãi đến năm 1994 Tòa án mới giải quyết.
Sau cuộc hôn nhân đầu tiên thất bại anh rất thận trọng, phớt lờ sự săn đuổi của các vệ tinh cho dù họ sáng giá. Nhưng làđàn ông, anh cũng có nhu cầu bản năng cần thỏa mãn. Anh giải tỏa sự đòi hỏi của mình theo cách nhiều người vẫn làm: “Ăn bánh trả tiền”. Sự đời trớ trêu. Chẳng biết có phải anh sinh vào giờ xấu hay không mà tiền trả rồi vẫn bị “bánh” ám.“Bánh” mê anh chàng tốt mã, tài giỏi nên quyết giăng bẫy, anh sập tiếp một lần nữa. Đợi cái thai gần 8 tháng, “bánh” vác bụng đến cơ quan anh ăn vạ. Anh cương quyết từ chối cưới “bánh” dù bị cơ quan thúc ép, kỷ luật… “Bánh” không vừa, “bánh”cột chặt anh với ả bằng nắm thuốc ngủ. Lúc cấp cứu, người ta thấy trong túi áo “bánh”một bức thư tuyệt mệnh gửi cho anh. Họ gọi anh đến, một lần nữa anh lại không nỡ ruồng bỏ người đang mang giọt máu của mình đành nuốt hận dẫn “bánh” về sống chung. Ngay tháng sau, bé Hiền ra đời.
Ba mươi tuổi, hai cuộc hôn nhân tan vỡ,anh tìm lãng quên bằng cách lao vào đầu học. Khi anh đi làm Master ở Sài Gòn, ảvợ không hôn thú đã biến căn nhà thành nơi hành nghề cũ. Anh không quan tâm đến chuyện đó bởi kể từ khi dẫn ả về họ không hề sống đời sống vợ chồng. Họa vô đơn chí, cũng thời điểm này mọi khó khăn bỗng dưng đổ ập lên đầu anh. Vị lãnh đạo kếnhiệm ghét anh nên lập mưu gây khó khăn, cắt toàn bộ lương, không trợ cấp tiền tài liệu, học phí. Năm miệng ăn, tiền học của ba đứa con cùng đủ các chi phí khác chỉ một mình anh lo. Anh vừa học vừa tìm cách dạy kèm kiếm tiền trang trải. Cuộc sống thiếu thốn vất vả, cái sự tài giỏi của anh cũng chẳng giúp được gì nên ả vợ hờ tự động ra đi, bỏ con ở lại. Anh trở về đưa ba đứa con vào Sài Gòn sinh sống.
Tốt nghiệp Master, bất mãn với cách cưxử của cơ quan cũ, anh quyết định ở lại Sài Gòn. Một trường Đại học đồng ý nhận vào làm giảng viên nhưng yêu cầu anh phải lấy bằng Tiến sĩ. Lại tiếp tục vừa học vừa bươn chải kiếm tiền nuôi con, nuôi mình. Vất vả trăm bề, khó khăn chồng chất song anh vẫn nghiến răng chịu đựng và tin rằng sẽ có ngày qua cơn bĩ cực. Cũng trong thời gian ấy anh gặp lại cô học trò cũ. Cô bé chỉ hơn con trai anh 3 tuổi, đã tốt nghiệp Đại học và làm ở một Ngân hàng lớn của Sài Gòn. Hoàn cảnh cực khổ của thầy khiến cô bé thương cảm, thường xuyên đến chơi, giúp đỡ và yêu thầy lúc nào không hay. Anh mỉm cười chua chát: “Thay vì đào hoa thì anh lại mang cái số hoa đào rữa”. Người anh yêu tha thiết họ không yêu anh. Hai người sống chết đòi làm vợ anh, anh không yêu. Cô bé này? Không! Anh sợ hôn nhân lắm rồi.Đã vậy, hiện tại anh chẳng có gì ngoài hai cuộc hôn nhân tan vỡ, ba đứa con nheo nhóc và tài sản là con số 0 to tướng. Không! Không thể được! Cô bé còn quá trẻ.Anh một mực từ chối vì biết mình không đủ khả năng cho cô bé một cuộc sống hạnh phúc. Vả lại, anh không yêu cô bé. Bao nhiêu năm rồi anh chỉ dành trái tim cho một người…Cô bé không bỏ cuộc. Cuối cùng, sự kiên trì cộng với sự chu đáo, tận tình của cô ấy đã khiến anh cảm kích rồi mềm lòng. Năm 2007 anh kết hôn lần thứ 3, cũng là năm anh nhận bằng Tiến sĩ và chính thức trở thành giảng viên của một trường Đại học lớn ở Sài Gòn…
Tôi hỏi anh có hạnh phúc không? Cũngổn! Ổn? Chỉ ổn thôi sao? Ổn khác với hạnh phúc. Ổn sao trông anh mệt mỏi nhường kia?
Anh lắc đầu từ chối trả lời câu hỏi của tôi. Anh nói hãy để anh hóa đá một nửa thôi. Tôi đành im lặng…
Những ngày lưu lại nơi từng sống, tôi gặp anh bạn thân cũng là người bạn tốt nhất của anh. Anh ấy nói với tôi rằng cơn bĩ cực của đời anh không thể kể trong vài tiếng, vài ngày hay vài tháng. Chỉriêng việc ả vợ hờ liên tục tìm anh tống tiền cũng đủ để phát điên lên rồi. Chuyện là cô ả quay lại nghề cũ nhưng vì quá date nên chẳng kiếm được bao nhiêu. Mỗi lần cần tiền tiêu xài lại quay về đòi con. Lần đầu anh đồng ý vì nghĩ ảmuốn chăm sóc con thật. Nhưng anh đã lầm, ả đem bé Hiền về gửi ở nhà họ hàng. Nhậnđược tin, anh vội chạy về đón con. Anh còn sống thì dù khó khăn vất vả đến đâu cũng sẽ tự nuôi con mình. Ả đã yêu cầu anh phải trả một số tiền lớn mới được dẫn bé Hiền đi. Xót con, chẳng thèm cò kè, anh lẳng lặng đi vay mượn bạn bè đưaả. Quen mui, cứ hết tiền ả lại giở chiêu cũ và tiếp tục trò ấy cho đến tận bây giờ...
Anh bạn tôi bảo để kiếm tiền nuôi con, anh làm việc như hóa dại. Anh nghĩ ra đủ thứ để dạy rồi viết báo, xuất bản sách, gần như không có thời gian nghỉ vậy mà vẫn phải giật gấu vá vai. Lịch dạy của anh dày đặc, dạy chính khóa, dạy ngoại khóa, thỉnh giảng…Ngày nào cũng dạy, dạy và dạy. Ngày nào cũng đi dạy từ 7h30’ đến 22h30’ mới về. Tiếp tục thức thâu đêm nghiên cứu, viết lách đến gần sáng để rồi ngày hôm sau lại như thế…
Điều này tôi đã biết. Có lần anh bảo bịtẩu hỏa nhập ma tới mức bước chân vào lớp mở thời khóa biểu ra vẫn không nhớphải dạy môn gì, đã dạy đến đâu? Đám sinh viên tinh quái định giở trò chọc quê thầy. Cũng may, là người nhanh trí nên chưa bao giờ anh lâm vào tình thế khó xửhay trở thành trò cười cho sinh viên. Tôi hỏi:
- Anh dạy những môn gì?
- Nhiều lắm! Ba mươi mốt môn lận.
- Ba mươi mốt môn? Lẽ nào?
- Thật mà. Môn chính đương nhiên là Lịch sử. Anh còn dạy kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng hùng biện, kỹnăng viết báo, thậm chí cả phong cách ăn mặc…
- Chết thật! – Tôi phì cười - Người không hề có chút kỹ năng sống như anh mà dạy kỹ năng sống sao? Còn nữa, style của anh thế kia mà anh dạy người ta cách phối hợp trang phục ư?
- Ồ, em chớ coi thường – Anh cũng bật cười – Chính vì không có kỹ năng sống nên anh mới lấy chính cuộc đời mình làm ví dụ khi dạy. Cũng nhờ cái ví dụ sinh động ấy mà bài giảng của anh trở nên hấp dẫn, cuốn hút đấy.
- Ok! Vậy còn môn…style? Ai tiếp thu nổi bài giảng khi trang phục của anh không hề đẹp và phù hợp, thậm chí có thể coi là…coi là…rất kinh – Tôi phá lên cười
- Khoan! Khoan! Chớ vội cười giễu nhưthế. Không mặc đẹp không đồng nghĩa hoàn toàn với việc không thể dạy mặc đẹp. Bình tĩnh nghe anh hỏi này, em ưng nhất điểm nào của em?
- Gương mặt!
- Và em muốn nó phải tạo được sự cuốn hút người khác?
- Đúng rồi!
- Vậy thì em đã sai lầm khi mặc cái đầm này vì nó ngắn quá – Anh ngần ngừ – Em đừng hiểu lầm khi anh nói rằng em có đôi chân đẹp. Với cái áo đầm ngắn thế kia em sẽ khiến thiên hạ tập trung vào đôi chân mà quên mất khuôn mặt đáng tự hào của em đấy. Ha ha ha…
- Ô, về điểm này anh sai hoàn toàn –Tôi cười lớn – Bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn đẹp từ gót chân đến đỉnh đầu, muốn tất cả các chi tiết của mình đều cuốn hút người khác, kể cả những thứ nhỏnhất như móng chân, móng tay. Anh có thích không nếu một gương mặt đẹp được gắn trên một thân hình không cân đối và cặp giò ngắn tũn? Anh có chịu nổi không khi toàn bộ hình thức của một cô gái nào đó đều hoàn hảo nhưng móng chân, móng tay cực bẩn? Anh có ...
- Thôi, thôi, được rồi. Anh thua! Anh thua!
Chúng tôi cùng cười vang. Nói đùa cho vui chứ thật ra anh rất có năng khiếu làm thầy. Anh bảo anh không dạy mà là nói chuyện với sinh viên. Dạy nghĩa thầy nói, trò nghe. Nói chuyện là cả hai bênđều tham gia một cách bình đẳng. Trong quá trình nói chuyện, họ học mình nhưng mình cũng học được không ít từ họ. Có điều, ở cuộc nói chuyện đặc biệt này, anh là người gút vấn đề khi cuộc “trò chuyện” kết thúc. Vô tình tôi đã được kiểm nghiệm khả năng “hành nghề” của anh. Tôi gặp rất nhiều sinh viên từng được nghe anh giảng bài, họ dành cho anh sự trân trọng, ngưỡng mộ nhưng vô cùng thoái mái và bình đẳng. Họ bảo họ bị cuốn hút vào bài giảng của anh một cách tự nhiên và nhập tâm kiến thức dễ dàng bởi nó được thực hiện bằng hình thức giảng dạy đặc biệt. Thật ra điều anh làm không mới, đó chính là phương pháp giảng dạy của các nước tiên tiến. Nền giáo dục trong nước có truyền thống trì trệ, bảo thủ, lười biếng, ngại vận động nên chưa thay đổi kịp…
Thời gian gặp nhau không nhiều nhưng tôi đã phần nào hiểu vì sao anh sợ hóa đá. Trước khi chia tay, tôi nói với anh rằng hãy sống tốt, sống hạnh phúc với cô học trò tình nghĩa kia. Người ta gọi cuộc hôn nhân của anh với cô học trò là tập 3 nhưng anh hãy nhớ đó là tập cuối, tập cuối nghe chưa? Trở lại dáng vẻ mệt mỏi, anh trầm giọng bảo sẽ cố gắng…
Tôi linh cảm những chuyện không ổn đã hoặc có thể sẽ xảy ra. Và nó xảy ra thật. Rất nhiều nguyên nhân khiến cuộc sống của anh mãi lận đận, không hạnh phúc nhưng nguyên nhân cơ bản là ANH THIẾU KỸNĂNG SỐNG, ANH ÍCH KỶ KHỦNG KHIẾP!!!!!
Sau lần gặp ấy, tôi quyết định tuyệt giao với anh: không nghe điện thoại, không check email, không chat, delete tin nhắn. Quyết định của tôi không phải vì nguyên nhân trên. Chỉ là tôi muốn anh vĩnh viễn xóa bỏ hình ảnh của tôi. Muốn anh hãy biết đón nhận tình yêu khi tình yêu tới. Muốn anh hãy để tình yêu ra đi khi tình yêu muốn ra đi. Lúc ấy sẽ có món quà khác đến với anh. Và cô vợ trẻ đang sống cùng chính là món quà tuyệt vời mà anh may mắn có được. Tôi mong anh hãy trân trọng, yêu quý và sống thật hạnh phúc với cô ấy. Còn tôi, từ giờ cho đến lúc “đi sang phía bên kia bầu trời” sẽ không quay lại làm bạn với anh nữa. NẾU QUAY LẠI TÔI SẼ HÓA ĐÁ!

Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

MƯA

                                                                   - Tưởng nhớ bố kính yêu -
Cuộc đời của mỗi người đều trải qua rất nhiều những cơn mưa. Cơn mưa thời con gái của tôi là những hoài niệm về một buổi sáng trên thành phố cao nguyên mộng mơ, mưa bay bay trong tiết trời se se lạnh, anh cầm ô che cho tôi khi hai đứa cùng đi dạo trên thảm cỏ xanh mướt. Là buổi chiều muộn, cơn mưa bất ngờ kéo đến khiến chúng tôi chỉ kịp chạy vào trú dưới ban công hẹp trên con phố vắng, anh đứng ra ngoài che cho tôi khỏi ướt. Là một đêm mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng, anh đội mưa đến đón tôi ở lớp ngoại ngữ. Chúng tôi đã cùng dắt tay nhau đi qua biết bao cơn mưa của hơn 1/4 thế kỷ với sự bồi hồi, xúc động và không ít giận hờn. Bây giờ chúng tôi vẫn tiếp tục đón những cơn mưa bằng sự bình thản của người từng trải nhưng không hề mất đi cảm xúc ngọt ngào của một thời đã qua…
Song, những cơn mưa buồn của cuộc đời tôi cũng không ít. Khi viết những dòng này, tôi nhớ lại trận mưa khủng khiếp cách đây 41. Cơn mưa bất ngờ kéo đến vào một buổi chiều muộn. Mưa trắng xóa cánh đồng. Mưa ngập cả con đường khúc khuỷu, lầy lội từ trường về nhà. Những nữ sinh lớp 9 chúng tôi quần áo ướt sũng, ngón chân tê dại, đau điếng vì bị mảnh sành, mảnh chai cứa vào. Chúng tôi dắt tay nhau dò dẫm nhau lội trên "Con đường đau khổ". Đứa nào cũng chỉ muốn mau chóng về đến nhà để trút bộ quần áo nặng trĩu vì nước và quây quần bên mâm cơm nóng hổi với cha mẹ, anh chị em. Nhưng hôm đó khác quá, sự khác thường xâm chiếm tôi ngay từ ngõ. Tôi không nhìn thấy khói bếp bay lên. Có một cái gì lặng lẽ bất thường. Cả nhà đi vắng sao? Không, trong nhà vẫn hắt ra ánh sáng lạnh lẽo của bóng đèn neon. Tôi ào vào và chợt rùng mình khi thấy mẹ tôi ngồi bất động với ánh mắt vô định. Các anh chị em tôi cũng vậy, một vẻ bất động như mẹ tôi, chỉ khác là mắt mọi người sưng húp, đỏ mọng. Tôi lao đến bên mẹ, dồn dập hỏi: "Mẹ! Mẹ làm sao thế? Có chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì thế?" Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng và hình như mẹ còn không nhìn tôi nữa. Tôi tiếp tục lao đến bên chị gái: "Chị, nhà mình có chuyện gì?" Cũng như mẹ, chị tôi im lặng. Tôi gào lên : "Có ai có thể nói cho con biết được không? Tại sao cả nhà lại im lặng? Dù con có gây ra lỗi lầm gì thì cũng đừng coi như con không tồn tại thế này chứ?" Lúc đó, em gái út tôi mới nghẹn ngào:
- Chị, chị, chị không có lỗi gì cả mà...mà...mà...
- Mà mà cái gì, nói nhanh lên! - Tôi nóng nảy quát to
- Bố...bố sẽ không về nữa...- Em gái tôi òa nức nở.
  Đất dưới chân tôi sụt xuống, đầu óc chao đảo, quay cuồng. Tôi chợt nhớ ra mấy hôm nay mọi người vẫn thì thầm với nhau về trận chiến đang diễn ra ở thành cổ Quảng Trị - cuộc chiến được coi là ác liệt khủng khiếp trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, và bố tôi đang ở đó…
  Không, không thể nào lại xảy ra điều ấy được. Dù tôi đã nghe mẹ và các anh chị em nói cả ngàn lần tôi vẫn không tin bố đã ra đi. Nhất định bố sẽ trở về. Bố vốn là người dũng cảm và không dễ khuất phục. Đôi mắt bố sáng thế sao có thể tắt? Cả thời gian ấy tôi như kẻ nửa điên, nửa dại, lúc khóc, lúc cười và luôn mơ thấy bố trở về. Cuối cùng điều mong đợi của tôi cũng đã thành sự thật. Bố tôi đã trở về. Da bố còn xanh hơn cả bộ quân phục bố đang khoác trên người, nhưng mắt bố vẫn cực sáng và vô cùng ấm áp.
  Tôi là người lạc quan. Tôi luôn tin rằng: nếu mình có niềm tin vào một điều gì đó thì dứt khoát điều ấy sẽ trở thành sự thật. Nhưng tôi đã không gặp được may mắn ở trận mưa năm 1998. Trận mưa kéo đến không bất ngờ và mặc dù tôi hết sức tin tưởng nhưng niềm tin đã không giúp tôi có được điều tôi mong muốn. Tôi đã mất bố vĩnh viễn. Trong mưa tuôn như xối nước, tôi điên cuồng cào cấu những người xung quanh, cào đến bật móng tay những tảng đất đang phủ lấp lên người bố tôi. Nhưng bố tôi vĩnh viễn không bao giờ trở về được nữa.
  Sau ngày bố mất, tóc tôi bạc trắng. Tổn thất tinh thần khiến tôi suy sụp tưởng như không bao giờ có thể đứng dậy được. Bố tôi, người không có một chút địa vị, chức quyền gì trong xã hội, cũng không có tài sản quý giá, nhưng với phong cách tiên phong đạo cốt, người đã trở thành thần tượng của tất cả anh chị em chúng tôi và trong mỗi bước đi trên đường đời, mỗi lời dạy của người luôn trở thành động lực, thành niềm tin giúp tôi vượt qua bao thử thách. Bố tôi dạy các con một chữ "TRUNG". Người bảo rằng: "Trung sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng lòng luôn thanh thản". Đơn giản vậy thôi, không kiểu cách cầu kỳ, không hoa mỹ giả dối. Nhưng mỗi lời người nói luôn khắc sâu trong lòng tôi...