Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

LUNG TUNG XOÈNG 1: ÔNG PHẠM Ư & ÔNG NỒI CƠM ĐIỆN

Buồn!
Muốn khóc!
Đã khóc thật nhiều, khóc tới mức tưởng hết nước mắt, tưởng không thể khóc được nữa, hóa ra không phải…
Buồn!
Muốn viết!
Nghĩ nhiều!
Rất mạch lạc!
Nhưng cứ ngồi vào bàn phím là đầu óc lại lung tung xoèng, loạn xị ngậu...
Bỏ bàn phím, suy nghĩ mông lung, tự dưng nhớ đến chú Phạm Ư (Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy P). Chả phải tôi thân thiết hay có kỷ niệm sâu sắc gì với chú ấy mà nhớ. Nhưng vẫn nhớ, nhớ cái hành vi cực kỳ hay ho mà chú tỉnh queo làm khi chủ trì các hội nghị.
Khuôn mặt phương phi, dáng dấp oai vệ, chú luôn mang lại cho người khác cảm giác dù đứng hay ngồi ở đâu cũng đố ai lay chuyển được. Khi chủ trì hội nghị, gặp vấn đề khó thống nhất, chú sẽ hỏi hết lượt những người tham dự. Anh Hai lớn tuổi nhất nên bao giờ cũng được chú trận trọng hỏi trước: “Ý anh Hai thế nào?” Anh Hai thẳng thắn nêu quan điểm của mình. Anh Hai hết ý, chú quay sang cô Sáu: “Chẳng hay chị Sáu có ý nào khác không?” Đương nhiên cô Sáu nãy giờ chỉ chờ đến lượt nên đứng phắt dậy phản bác ngay ý kiến của anh Hai. Cô Sáu nói dài quá, gay gắt quá khiến anh Hai nhăn mặt khó chịu. Để giữ hòa khí, chú Ư liền nhịp nhịp ngón tay đều đều trên mặt bàn. Biết ý cô Sáu đành ngừng lời nhưng an tọa rồi mà cơn giận vẫn chưa an khiến mặt cô đỏ phừng phừng. Mặc, chú Ư vẫn không hề biểu lộ cảm xúc, tiếp tục nhìn cậu Ba khích lệ: “Nào, giờ thì lớp trẻ lên tiếng đi!”. Gọi là trẻ song thực chất cũng chỉ thua người chủ trì, anh Hai, cô Sáu… có vài tuổi nên cậu Ba chẳng ngại ngùng gì mà không phang thẳng cánh cả anh Hai lẫn cô Sáu...
Khi điều khiển hội nghị, nếu xảy ra tranh luận căng thẳng, chú Ư sẽ nhịp nhịp tay đều đặn xuống mặt bàn. Chỉ một động tác ấy thôi cũng đủ để ai nấy kiềm chế và từ tốn hơn. Nếu hội nghị diễn ra một cách êm ả, chú thản nhiên dùng tay trái xuyên từ cổ áo xuống xoa xoa nách phải một lúc, sau đó lại dùng tay phải xuyên từ cổ áo xuống xoa xoa nách trái lúc nữa. Xong xuôi, chú úp hai bàn tay to đùng phủ kín khuôn mặt rồi hít một hơi rõ dài, vẻ rất khoan khoái. Hehe, không biết vợ chú có nghiện mùi của chú không nhưng tôi chắc chắn chú nghiện mùi của chính chú lắm. Bởi vì chú thực hiện hành vi đó không ngừng, không nghỉ. Lần đầu tiên phát hiện hành vi hay ho ấy, tôi ngỡ chú có hương thơm kỳ lạ và quyến rũ giống Hương phi của Hoàng đế Càn Long. Chỉ đến lúc tình cờ đứng gần mới biết hóa ra…chú lại là ruột thịt của…cú.
Có điều rất lạ là hình như ngoài tôi, chẳng ai chú ý hay thắc mắc gì cái sự xoa xoa, úp úp, hít hít kia. Hội nghị nào cũng thấy chú đĩnh đạc ngồi vào ghế chủ trì, mở sổ để ngay ngắn trước mặt nhưng không bao giờ ghi chép, chỉ luôn miệng hỏi ý kiến người này người kia. Hình như chú hỏi để mà hỏi chứ chẳng hề nghe họ nói, có lẽ chú bận tập trung vào việc... xoa - úp - hít. Khi không còn người nào để hỏi chú mới chấm dứt màn xoa - úp - hít, gấp sổ lại và…nói lời cuối cùng: “Hội nghị của chúng ta đến đây kết thúc. Cám ơn anh Hai, cô Sáu, cậu Ba...đã có những ý kiến quý báu để Hội nghị của chúng ta thành công tốt đẹp”. Cử tọa vỗ tay rào rào...Xong!
Chú Ư còn ối chuyện hay ho nhưng cái đầu mông lung của tôi đã chuyển hướng đến Tổng biên tập Đê Nguyễn.
Đê Nguyễn có cái sủ cực khủng, ngang ngửa nồi cơm điện loại dùng cho bếp ăn tập thể. Tương ứng với cái sủ ấy là hình dáng trùng trục, làn da xám xịt bì bì. Các nét trên mặt NỒI CƠM ĐIỆN rất đặc biệt, không thể lẫn vào đâu cho dù giữa cả triệu triệu người. Này nhé, cái miệng nhỏ xíu, chúm chím như lỗ đồng 2 xu ngày xưa và đôi mắt...Tả thế nào nhỉ? Đúng rồi, đôi mắt như được tạo hóa dùng dao lam rạch nhẹ hai nhát mà thành. Còn cái gì trên mặt NỒI CƠM ĐIỆN nữa? Chả còn gì sất. Mỗi lần NỒI CƠM ĐIỆN cười, tôi ngỡ gặp ác mộng. Toàn bộ các múi thịt dầy dầy trên mặt NỒI CƠM ĐIỆN dồn hết vào vùng trung tâm nên mắt, miệng không tài nào cạnh tranh nổi. Và ta chẳng thể nào nói khác hơn đó là cái sủ kỳ quái chứa một tảng thịt kỳ dị tạm gọi là mặt. Bảo đảm bà mẹ nào có con lười ăn, chỉ cần xin chân dung NỒI CƠM ĐIỆN về treo là ok, khỏi phải la hét, gõ mâm, gõ thìa. Song, điều tôi nhớ lúc này không phải dung mạo “khả ái”của NỒI CƠM ĐIỆN mà là…
Một lần báo tôi mời Nhà thơ Trần Đăng Khoa đến nói chuyện. NỒI CƠM ĐIỆN vừa đọc xong bài chào mừng nhà thơ…xinh hơn ông mấy chân kính liền ngồi xuống ghế nghẹo đầu ngủ ngay. NỒI CƠM ĐIỆN hồn nhiên ngáy khò khò, hồn nhiên để dớt dãi từ từ chảy thành dòng qua cái miệng bé xíu. Trần Đăng Khoa thông minh, Trần Đăng Khoa duyên dáng, Trần Đăng Khoa hóm hỉnh, Trần Đăng Khoa hài hước…cũng chả là cái đinh gì và hoàn toàn thất bại trọng việc thu hút cử tọa. Ngày ấy điện thoại chưa có chức năng chụp ảnh nên chỉ vài đứa có máy chụp được tư thế ngủ độc nhất vô nhị của NỒI CƠM ĐIỆN, còn phần lớn đành comment miệng…
Ơ, mà tại sao tôi lại đi nhớ những chuyện linh tinh thế nhỉ? Vớ vẩn quá, vớ vẩn quá...
Nhưng…làm gì bây giờ?
Đầu óc tôi lại lung tung xoèng, loạn xị ngậu…
(Còn nữa)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét